danh mục sản phẩm
tin tức
1. Tuổi thơ nghèo và khát vọng thay đổi số phận:
Cuộc đời mỗi người đều bắt đầu từ một điểm xuất phát khác nhau. Có người sinh ra trong sự đủ đầy, lớn lên trong điều kiện thuận lợi và có sẵn nhiều cánh cửa mở ra phía trước. Nhưng cũng có những người trưởng thành từ khó khăn, từ thiếu thốn, từ những ngày tháng mà cuộc sống buộc họ phải mạnh mẽ sớm hơn tuổi.
Tôi thuộc về nhóm người thứ hai.
Tôi đã từng trải qua một tuổi thơ nghèo khó. Đó không chỉ là sự thiếu thốn về vật chất. Đó còn là cảm giác thường trực của sự đói, của những ước mơ rất bình thường nhưng lại xa xỉ với một đứa trẻ.
Một bữa cơm đủ no.
Một bộ quần áo mới.
Một cuộc sống bớt vất vả hơn.
Một tương lai có việc làm ổn định.
Chính những năm tháng ấy đã tạo ra trong tôi một suy nghĩ rất mạnh mẽ:
Phải học.
Phải có nghề.
Phải có việc làm.
Bởi tôi hiểu rằng nếu không học, cuộc đời rất khó thay đổi.
Ngày ấy tôi chưa từng nghĩ đến thành công lớn, chưa từng nghĩ đến chức danh hay doanh nghiệp. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình cần một công việc để có thể đứng vững bằng đôi chân của chính mình.
Nhiều khi những khởi đầu lớn không bắt đầu từ những giấc mơ quá lớn.
Nó bắt đầu từ một khát vọng rất giản dị: thay đổi số phận.
2. Khi tấm bằng chưa thể mở cánh cửa cuộc đời
Sau nhiều năm nỗ lực, tôi tốt nghiệp bác sĩ đa khoa.
Ngày cầm tấm bằng trên tay, tôi từng tin rằng cuộc đời đã bước sang một trang mới.
Tôi nghĩ rằng mọi khó khăn đã ở lại phía sau.
Tôi nghĩ rằng cuối cùng mình đã có nghề.
Đã có tương lai.
Đã có thể tự tin bước tiếp.
Nhưng cuộc sống lại dạy tôi một bài học khác:
Không phải lúc nào tấm bằng cũng mở được cánh cửa cuộc đời.
Khi ra trường, tôi không có tiền.
Không có người thân trong ngành.
Không có người giới thiệu.
Không có ai nâng đỡ.
Và rồi thất nghiệp xuất hiện.
Đó là cảm giác rất khó quên.
Bạn học rất nhiều năm.
Bạn cố gắng rất nhiều.
Bạn mang theo rất nhiều hy vọng.
Nhưng rồi đứng trước tương lai mà không biết mình sẽ đi đâu.
Thời điểm đó cơ hội còn ít, trong khi người tìm việc rất nhiều.
Khi nhìn lại, tôi hiểu rằng có những thời điểm khó khăn không phải vì chúng ta không đủ giỏi.
Mà vì thời cuộc chưa mở ra cơ hội.
3. Những năm tháng đi trong mơ hồ và học từ thất bạiRồi thời cuộc thay đổi.
Các công ty nước ngoài bắt đầu vào Việt Nam. Họ mang theo một cách nhìn mới về con người.
Họ không hỏi bạn quen ai.
Họ hỏi bạn làm được gì.
Tôi bước vào công việc với niềm hy vọng rất lớn.
Nhưng chỉ vài tháng sau, một cú sốc khác lại đến.
Bán cho ai?
Bán ở đâu?
Bán như thế nào?
Sản phẩm có.
Công việc có.
Nhưng thương hiệu chưa có.
Khách hàng chưa biết công ty.
Không có hệ thống.
Không có người hướng dẫn.
Tôi gần như phải tự đi tìm đường.
Có những ngày đi rất nhiều nhưng không bán được gì.
Có những tối trở về mang theo hàng loạt câu hỏi:
Ngày mai gặp ai?
Ngày mai nói gì?
Ngày mai có bán được không?
Đó là áp lực của sự bất định.
Và chỉ những ai từng trải qua mới hiểu cảm giác ấy nặng nề như thế nào.
4. Từ người đi tìm việc đến người tạo việc làm
Nhiều năm sau, những cố gắng nhỏ từng ngày dần tạo ra những kết quả lớn.
Ngày hôm nay tôi đang ở vị trí CEO của ASEAN PHARMA.
Nhưng điều tôi nhớ nhiều nhất không phải là chức danh.
Điều tôi nhớ nhiều nhất là cảm giác của người từng thất nghiệp.
Bởi người từng không có việc làm sẽ hiểu rằng việc làm quý giá hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.
Có việc làm là có thu nhập.
Nhưng hơn thế, có việc làm là có niềm tin.
Có việc làm là có lòng tự trọng.
Có việc làm là có hy vọng để bước tiếp.
Đó là lý do tôi luôn tâm niệm rằng doanh nghiệp không chỉ tạo ra lợi nhuận.
Doanh nghiệp phải tạo ra việc làm.
Phải tạo ra tương lai.
5. Xây dựng thương hiệu để nhân viên không phải chiến đấu một mình
Ngày còn trẻ, tôi từng thức dậy mỗi sáng với nỗi lo:
Hôm nay bán cho ai?
Ngày mai còn bán được không?
Liệu cuối tháng có đủ thu nhập không?
Đó là cảm giác rất mệt mỏi.
Vì thế tôi hiểu rằng trách nhiệm của người lãnh đạo không phải chỉ giao doanh số.
Người lãnh đạo phải xây dựng thương hiệu.
Phải xây dựng hệ thống.
Phải tạo ra nền tảng đủ mạnh để nhân viên không phải chiến đấu một mình.
Ngày hôm nay, nhiều bạn trình dược viên và giám sát cảm thấy khách hàng đến đều đặn.
Doanh số đến đều đặn.
Đơn hàng đến đều đặn.
Công việc đến đều đặn.
Có thể nhiều bạn nghĩ đó là điều bình thường.
Có thể nhiều bạn nghĩ rằng mọi thứ vốn dĩ phải như vậy.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Đó là một bước chuyển vô cùng lớn.
Rất lớn đối với cuộc đời tôi năm xưa.
Và cũng rất lớn đối với cuộc đời của các bạn hôm nay
6. Đào tạo, đồng hành và tạo ra sự tự tin cho người mới
Tôi luôn nghĩ rằng một nhân viên mới bước vào công ty không nên trải qua cảm giác cô đơn mà tôi từng trải qua.
Ngày xưa tôi phải tự học.
Tự tìm đường.
Tự chịu thất bại.
Tự đứng dậy.
Nhưng hôm nay tôi không muốn điều đó lặp lại.
Tôi mong muốn xây dựng một hệ thống đào tạo chuyên nghiệp và liên tục.
Mỗi nhân viên mới bước vào đều có anh chị đi trước hướng dẫn.
Có quản lý hỗ trợ.
Có đồng nghiệp đồng hành.
Có danh sách khách hàng.
Có sản phẩm.
Có quy trình.
Có thương hiệu.
Có hệ thống nâng đỡ phía sau.
Để mỗi sáng thức dậy các bạn biết rõ:
Mình đi đâu.
Mình gặp ai.
Mình nói gì.
Và mỗi tối trở về đều có kết quả.
Có đơn hàng.
Có thành quả.
Có sự tự tin về thu nhập.
7. Bốn khác biệt lớn tôi muốn tâm sự với đội ngũ ASEAN PHARMA
Hôm nay tôi lấy chính cuộc đời thật của mình để tâm sự với tất cả các bạn trình dược viên và giám sát của ASEAN PHARMA.
Không phải để kể về khó khăn.
Mà để nói về những khác biệt rất lớn.
Khác biệt thứ nhất là giữa người có việc làm và người thất nghiệp.
Khác biệt thứ hai là giữa một công ty có đào tạo, có tổ chức, có thương hiệu, có khách hàng và có sự hỗ trợ liên tục với một nơi nhân viên phải tự bơi.
Khác biệt thứ ba là giữa công ty chỉ bán hàng ngắn hạn và công ty liên tục đầu tư cho đổi mới sáng tạo để phát triển bền vững.
Khác biệt thứ tư là giữa sự cô đơn và sự đồng hành.
Nhưng hôm nay tôi muốn chia sẻ thêm một điều.
Có thể một số bạn trong công ty đang cảm thấy mọi thứ diễn ra rất bình thường.
Công việc đến đều đặn.
Khách hàng đến đều đặn.
Doanh số đến đều đặn.
Đào tạo có sẵn.
Quản lý hỗ trợ liên tục.
Và chúng ta dần xem điều đó như điều hiển nhiên.
Nhưng nếu các bạn dành cho mình một khoảng lặng nhỏ để suy nghĩ sâu hơn, các bạn sẽ nhận ra rằng đó không phải điều tự nhiên xuất hiện.
Đó là cả một hành trình phát triển đã được lên kế hoạch.
Một hành trình mà công ty đã liên tục xây dựng để gia tăng sự hỗ trợ cho nhân viên mới và cho toàn bộ đội ngũ.
Đó là quá trình đầu tư rất lớn.
Đầu tư nguồn lực tài chính.
Đầu tư trí tuệ.
Đầu tư thời gian.
Đầu tư công sức của rất nhiều con người.
Không có hệ thống nào tự nhiên xuất hiện.
Không có thương hiệu nào tự nhiên lớn lên.
Không có sự hỗ trợ nào tự nhiên tồn tại.
Tất cả đều là kết quả của quá trình tích lũy bền bỉ.
Nếu một ngày các bạn thử quan sát và so sánh với các công ty khác trong hoặc ngoài ngành, các bạn sẽ cảm nhận rõ hơn sự khác biệt ấy.
Và khi nhìn thấy sự khác biệt đó, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn những điều đang có và có thêm trách nhiệm để cùng nhau xây dựng nó tốt hơn nữa.
8. Giá trị lớn nhất của doanh nghiệp là nâng đỡ con người và tạo ra tương lai
Tôi từng là người đi tìm việc.
Hôm nay tôi mong muốn trở thành người tạo việc làm.
Tôi từng bước đi trong mơ hồ.
Hôm nay tôi mong muốn tạo ra con đường rõ ràng hơn cho những người đi sau.
Bởi giá trị lớn nhất của doanh nghiệp không nằm ở doanh số.
Không nằm ở quy mô.
Không nằm ở những con số.
Giá trị lớn nhất nằm ở con người.
Một doanh nghiệp chân chính phải đem đến cho nhân viên một hành trình tự tin.
Một hành trình dẫn đến hiệu quả kinh tế cho bản thân.
Cho gia đình.
Và cho cả xã hội.
Chứ không phải để người mới bước vào bị bỏ mặc, bị cô đơn và bị đánh đố.
Tôi đã từng đi qua cảm giác lo lắng mỗi sáng thức dậy không biết ngày mai có bán được hàng tiếp không, có đủ thu nhập ổn định không.
Chính vì đã đi qua nên tôi hiểu rằng sự đồng hành không phải là một điều nhỏ.
Đôi khi nó có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người.
Và đó cũng là điều tôi luôn tin:
Doanh nghiệp không chỉ bán sản phẩm.
Doanh nghiệp đang tạo ra tương lai.
Một tương lai nơi con người trưởng thành hơn, tự tin hơn và bước đi vững vàng hơn trong cuộc sống.
2.jpg)









